Nói chữ…

Anh nọ nghe lỏm người ta, lúc ngồi ăn, thường hay nói đến hai chữ tửu, sắc. Anh biết tửu là rượu, còn sắc thì đoán là cơm, chả còn gì khác nữa! Một hôm, có người mời ăn cỗ. uống rượu ngà ngà say, anh ta bảo bạn:

– Thôi bây giờ thì ông cho sắc ra đây thôi!  Anh bạn tưởng anh đòi xuống xóm cô đầu, bèn nói:

– Cứ uống rượu đã. Muốn có sắc thì sẽ có sắc thôi!  Anh ta càng được thể, khề khà:

– Bao giờ tôi cũng thế. Có tửu thì phải có sắc mới được. Không có sắc, cứ cồn cào trong bụng, không chịu nổi.  Ðợi một lát, không thấy bưng cơm ra, anh ta giục:

– Thôi ông bạn cho sắc ra đi thôi! Còn chờ gì nữa!  Vừa lúc ấy, vợ bạn ở trong nhà bưng liễn cơm đi ra. Anh ta trông thấy, một tay vỗ đùi, một tay chỉ liễn cơm, bảo:

– Có thế chứ! Sắc đây rồi!  Anh bạn tưởng anh kia ghẹo vợ mình, nỏi giận, vừa đánh vừa mắng:

– À thằng này láo thật! Mày muốn chim vợ ông hả?

Bình loạn

bình loạn